TUỔI TRẺ NGÔNG NGHÊNH
Trần Ngọc Toàn
Vào
dịp về Sàigòn dự lễ Diễn Binh 26 tháng 10-1962
của Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam
được thông báo Không Quân sẽ chọn lấy 30
Sĩ Quan tốt nghiệp về Quân chủng này. Nhà Trường
đã khuyến khích các SVSQ tình nguyện đi khám
sức khoẻ ở Tân Sơn Nhất càng nhiều càng
tốt.
Ham vui nên "Cao bồi" cũng chạy theo bạn bè
nhảy lên xe GMC trực chỉ Bộ Tư Lệnh Không Quân.
Thủ tục khám sức khoẻ phi hành và lập
hồ sơ an ninh đã đưọc tiến hành nhanh
gọn để còn kịp chạy ra dạo phố
Catinat, Nguyễn Huệ. Quân phục xuất trại muà Hè
bốn túi bằng vải Jaspé với cầu vai An-pha
đỏ ba gạch sáng chói khiến chàng đi ngoài
đường cứ ngẩng mặt lên trời.
Ngày nào còn đi học trên thành phố núi Ðàlạt,
nhìn mấy anh trong phi hành đoàn Không Quân "mặc áo
liền quần" màu xám tro với dây lưng đạn
và khẩu Rouleau lủng lẳng, chàng cứ mơ ước
một ngày nào đó mình cũng đóng vai người
hùng hào hoa phong nhã như thế. Bây giờ mộng ước
đã vừa tầm tay với rồi. Chắc ăn như
bắp. Bay gì thì bay. Thế nào cũng tìm cách ghé "thành
phố buồn" cho thoả dạ, thoả chí, coi
mấy em đẹp kênh kiệu thuở ấy bằng
nửa con mắt cho bõ ghét. Bây giờ theo đám bạn
cùng khoá vào quán kem Mai Hương ngồi ngó nhìn thiên
hạ cái đã.
Trở
về Trường khi bắt đầu mùa quân sự năm
thứ ba, chợt nghe có lệnh cả khoá đáp phi cơ
về Nha Trang để theo học khoá Rừng Núi Sình
Lầy ở Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Ðộng Quân
tại Dục Mỹ. Tuổi mới ngoài 20 nên chàng hăng
hái lên đường "chẳng nhằm nhò gì ba cái
lẻ tẻ". Do thời tiết sương mù ở
phi trường Cam Ly nên mãi đến gần tối
cả khoá mới tập trung đầy đủ ở
phi trường Nha Trang trên các chuyến bay C.47. Chàng
mải miết quan sát các Hoa tiêu và Phi hành đoàn và
chắc mẩm một ngày nào đó mình cũng "ung dung" như thế.
Do
chậm trễ, đêm hôm ấy cả khoá được
đưa về tạm trú ở Hậu Cứ của
Tiểu Ðoàn 1 Ðổ Bộ (sau này là TQLC) ngay sát phi trưòng
nhìn ra hướng biển.
Mẹ
của "Cao Bồi" qua đời sau một cơn
bạo bệnh lúc chàng mới lên 9 tuổi, ngay sau khi
đứa em gái lọt lòng. Ông Nội của chàng
nhận đức em gái làm con, từ đó để
chia sẻ gánh nặng. Ông bố chàng do vấn đề
lôi thôi với Việt Minh, đã dắt bốn anh em trai
của chàng đến gửi cho nhà ông Cậu ruột
ở nhà Ðoan bên xứ đạo dòng tu Domaine de Marie. Hai
năm long đong chưa yên chỗ, ông Bố gom cả
về ở căn Biệt thự số 17 trên đầu
dốc Prenn với bà Kế mẫu và một đứa
con trai riêng. Và bà tiếp tục sanh thêm năm một.
Ðúng là chàng đã nếm mùi "Mây đời bánh
đúc có xương. Mây đời Dì ghẻ mà thương
con chồng". Cũng còn may mắn là anh em chàng đều
thi đậu vào trường Trung học Công Lập. Ðứa
em trai kế mới 12 tuổi đã ngã bệnh suy tim.
Chẳng ai buồn chăm sóc. Rốt cuộc nó bị
đưa vào Nhà Thương Thí giao cho mấy Ma Soeur bên
Dòng Thánh Mẫu. Chàng vừa còn nhỏ tuổi, vừa
là con trai vốn tính phổi bò nên thương em mà không
biết làm sao chăm sóc. Ði thăm em ở Nhà Thương
chỉ có tấm lòng và hai bàn tay trắng. Mấy tháng
sau đứa em côi cút đáng thưong qua đời. Chàng
khóc lớn tiếng như ngày Mẹ từ trần.
Dù
long đong, vất vả hai anh em chàng cố đeo đuổi
đến trường Trung Học Quang Trung. Vừa qua năm
Ðệ Tứ, ông anh bất mãn bỏ nhà về quê
Ngoại ở Nha Trang. Sau đó, chàng nhận được
lá thư của ngưòi anh ruột cho biết đã
đăng vào lính của Tiểu Ðoàn 1 Ðổ Bộ. Có
lúc nghe tin ông anh được cho về dạy mấy
lớp Tiểu Học của Trại Gia Binh.
Bây
giờ chàng đưọc ghé lại tạm trú ở
Doanh trại của Tiểu Ðoàn 1 Ðổ Bộ chờ xe
đón lên Dục Mỹ vào ngày hôm sau. Sau khi yên chỗ
ngủ qua đêm, chàng lần mò đi tìm thăm ngưòi
anh ruột. Hỏi thăm lòng vòng một lúc rồi chàng
mới vào Câu Lạc Bộ của Tiểu Ðoàn. Mấy
ngưòi lính đang quây quần quanh bàn nhậu nói cười
rộn rã với đống vỏ chai bia "Con Cọp"
ngổn ngang.
Một người vừa cầm chai bia lên ngửa
cổ tu vừa đưa tay chỉ về hườnng
quày thu tiền, vừa nói:
- "Chuẩn Uý tới hỏi ông Thượng Sĩ Thiêng
đằng đó thì biết".
Chàng thấy lúng túng khi bị lính gọi là Chuẩn Uý,
nhưng cũng mạnh dạn tới hỏi:
- Thượng Sĩ à , tôi có ngưòi anh ruột tên
Trần Ngọc Hiệp ở Tiểu Ðoàn này. Thượng
Sĩ có biết bây giờ anh ấy ở đâu không ?
Người Hạ Sĩ Quan già ngước lên nhìn
mắt nhấp nháy một lúc rồi mới từ
tốn nói giọng Bắc:
- Trần Ngọc Hiệp à! Cậu ấy bị đổi
ra đơn vị đang hành quân ở Ban Mê Thuột
rồi. Nghe nói ba gai ba góc thế nào ấy. Ðang dạy
học mà.
Lòng chàng chợt chùng xuống. Nỗi niềm xao
xuyến lo âu dâng lên muốn nghẹ cổ. Hình ảnh
đưá em trai đã chết tức tưởi còn
đầy xúc động trong tim chàng. Chợt ông Thượng
Sĩ lôi từ ngăn kéo ra quyển vở học trò
loại 100 trang quăn queo cuốn góc rồi nói
đĩnh đạc:
- Ðây này, cậu ấy còn ghi trong sổ nợ Câu
lạc bộ tháng này đây. Chuẩn Uý xem đi.
Chàng với tay đỡ quyển tập nhìn vào trang
giấy lật mở nhận ra ngay chữ của người
anh đề tên trên đầu với nét bút tháu như
vẽ. Một gói Capstan 5 đồng. Năm chai Con
Cọp. Một tô phở. Một đĩa cơm sườn.
. .
Chàng đưa quyển tập trả lại cho ông Thượng
Sĩ rồi nói:
Thưọng Sị tính hết số tiền anh tôi ghi
nợ giùm đi. Tôi sẽ trả cho anh tôi.
Sang năm thứ ba, chàng đã đưọc lãnh lương
Chuẩn Uý nên cũng rủng rỉnh.
Ðếm tiền trả cho ông Thượng Sĩ quay
về chỗ ngủ, chàng đã quyết định
một việc theo tiếng gọi của con tim. Chàng
sẽ bỏ không đi Không Quân mà tình nguyện về
TQLC với hy vọng sẽ có cơ hội giúp cho anh
ruột của mình. Chưa biết cách nào, nhưng tin
chắc sẽ đựợc.
Mãn khoá Rừng Nuí Sình Lầy qua nhiều thử thách
cam go thực tế ngoài chiến trưòng, chàng quyết
tâm về TQLC. Ðến gần ngày mãn khoá Võ Bị,
được biết Không Quân cần thêm ngươì
về khám sức khoẻ và điều chuẩn an ninh.
TQLC chỉ chọn lấy 10 người về binh
chủng. Lúc ấy với lời động viên
nặng ký của vị Chỉ huy trưởng là Trung Tá
Trần Ngọc Huyến, khoá của chàng lao xao đâm
bổ ra các đơn vị chiến đấu đã
lừng danh như Nhảy Dù, TQLC. Ðã rút tên ra khỏi KQ
rồi mà không đi TQLC được coi như "thua
cháy túi" nên chàng lo lắm. Lại nghe tin Bùi
Quyền đã chọn Nhảy Dù và Á Khoa Nguyễn Xuân
Phúc đi TQLC. Thứ tự chọn binh chủng xếp
ưu tiên theo hạng điểm tốt nghiệp từ
trên cao xuống mới gay. Coi như chỉ còn 9 chỗ
cho hơn 200 người chọn.
Cuối
cùng chàng cũng đưọc toại nguyện. Sau này,
khi đã già dặn tuổi đời có lúc chàng cũng
than "mình đã chọn lầm binh chủng". Có người
bạn an ủi nếu đúng con ngươì có số,
sang KQ lái máy bay e rằng chàng đã tiêu đời trai,
đâu có cơ hội bò tìm đưòng sống ba đêm
hai ngày ngoài rừng khi bị ba phát đạn bị thương
ở trận Bình Giã. Dù sao, trong thâm tâm cũng đã có
lúc thấy tiếc đã không đi Không Quân cho thoả
chí bay bổng, giang hồ vặt mà lại hào hoa "phong
đòn gánh" nữa.
TRẦN
NGỌC TOÀN