Tâm Thư Vĩnh Quốc

Thưa Qúy Chị,
Qúy Bạn Khóa 16
Các Cháu “Thế Hệ Hai” 

Sau Đại Hội K16 năm 2003 tại Nam Cali, K16 có một “trang nhà” trên mạng lưới điện toán. Quyển sách Lưu niệm đă được “in lại” dưới h́nh thức “ebook”.

Và từ đó chúng ta đă thấy gần nhau hơn xưa. Tin tức bạn bè, họp mặt tại bất cứ ở đâu đều được cập nhật lập tức, và chúng ta dù ở phương trời nào cũng biết được bạn bè ḿnh đang làm ǵ ở đâu, v v.. H́nh ảnh rơ ràng cho thấy chúng ta “già” tới đâu rồi... và nh́n lại các khuông mặt khả ái mà chúng ta đă quên không nhớ tên. 

Năm nay theo kế hoạch của Bạn Đại diện Khóa Trần ngọc Toàn chúng ta sẽ họp mặt tại Houston. Tôi được chỉ định làm phụ tá Trưởng Ban Tổ chức, và “lạm dụng chức vụ” đó viết lá thư này đến qúy Chị và qúy Bạn để thiết tha mời gọi “qúy vị” hăy sốt sắng “tham dự” thật đông đủ, càng nhiều càng tồt. Bạn Lê thanh Quang ở trên Kansas, nghe nói Họp Khóa tháng 11 tới đây đă muốn đi nhưng đang lo ngại sức kh”e của Mệ gái vừa bị “stroke” dang tập “rehab” không biết có kịp b́nh phục mà đi không? Thật là qúy hóa cho tinh thần hăng say muốn “thấy mặt” bạn bè trước khi “qúa muộn”(lời bạn Quang). Ngoài chuyện thấy mặt bạn bè tôi c̣n muốn hơn thế nữa. Bởi v́ tôi “nhớ” từng lới nói từng nụ cười, từng cử chỉ, từng thái độ, và tôi thầm ước ǵ ḿnh cũng có được những thứ ấy của mỗi người một.
Ví dụ như tôi rất muốn có được gịong nói “oang oang” của ông “Phán Phom THV”, tôi muốn có được cái thái độ lời đối đáp “cấp kỳ, chớp nhoáng” của bạn “Cai Dù LMN”, tôi muốn có được nụ cười duyên nửa miệng của người bạn “ốc tiêu PM”, tôi muốn có được cái môi “trề trệ khi nói của bạn LSĐ”, tôi muốn có cái lối “suy luận hợp lư của ông tây nhà đèn TVH”, tôi muốn có cái khoang thai của người trầm tĩnh MĐK”, v.v... Tôi muốn có và muốn thấy lại tất cả mọi người lâu nay không gặp, mà mỗi khi thấy nhau lại phải hỏi “ai đó? Tên ǵ?, ... đại đội mấy?... Tôi muốn và tôi muốn....
Nhưng nếu không có họp mặt th́ rất khó mà “gặp nhau” được. Vậy th́ hăy làm một chuyến du hành đi các Bạn và các Chị K16 nhé. Du hành xuống, qua, lên, đến: miền nắng ấm của xứ “cao bồi” Texas tại thành phố Houston. Ngoài việc “gặp nhau” tôi c̣n có cái mơ ước quan trọng hơn, cao siêu hơn cuộc hội ngộ b́nh thường. Tôi nghĩ chúng ta nên có một mục dích khác hơn là chuyện gặp nhau thường t́nh. Tôi muốn nói đến chủ đề cho kỳ họp mặt.
Ngày 3 tháng 6 vừa qua tôi đi dự buổi ra mắt sách “Thép và Máu” của anh Hà mai Việt và được biết anh đă bỏ ra đến 8 năm trời để hoàn thành cuốn sách đó. Một ḿnh với một ư chí quyết tâm anh Việt đă lưu danh cho đời sau. Tôi nghĩ chúng ta với trên 200 bộ óc thông minh đa hiệu của K16 chúng ta có thể làm được nhiều việc: cho Khóa, cho Hội địa phương, cho Tổng Hội, cho Cộng đồng, cho tương lai đám trẻ mà chúng ta gọi la “thế hệ hai”, cho dân tộc Việt Nam nói chung......
Tôi đề nghị: mỗi người trong chúng ta hăy suy tư và viết ra cảm nghĩ của ḿnh: bất cứ đề tài nào ḿnh thấy ḿnh muốn đề nghị, không cần biết có khả thi hay không, không cần biết có hợp lư hay không?... Các Chị muốn anh em chúng tôi làm “cái ǵ” th́ xin các Chị ghi ra cảm nghĩ của ḿnh, không cần bàn luận với “ông xă”. Các cháu của “Thế hệ hai” cũng thế, muốn thấy cha chú, bác K16 làm “một cái ǵ đó” thay v́ họp nhau nhậu say rồi cười đùa ôn lại những chuyện cũ rich xa xưa mấy chục năm vẫn cứ nói hoài bấy nhiêu đó.
Giai đoạn này là “brainstorming” (tạm dịch là góp nhặt tin tức). Gởi đến cho Bạn Trần Ngọc Toàn Đại diện Khóa hạn chótdiệnKhóa hạn chót là 15 tháng 10, 2005 để Ban tổ chức Ngày Họp Khóa đúc kết và cho vào chương tŕnh nghị sự của ngày Họp.
Tôi nghĩ vời những ư kiến này Ngày Họp Khóa năm nay sẽ rất hào hứng và có ư nghĩa.

Tôi xin tạm chấm dứt lá thư này bằng một đoạn văn sau đây của cô Nguyễn huỳnh Mai.

(Nguyễn Huỳnh Mai, tốt nghiệp cử  nhân Báo Chí tại đại học Vạn Hạnh, Sài G̣n năm 1972, sang Hoa kỳ, lại tiếp tục học về ngành Truyền Thanh và Truyền H́nh tại đại học Long Beach (CSULB), California, năm 1980. Nguyễn Huỳnh Mai đă từng cộng tác cho tờ báo nổi tiếng tại quê nhà như nhật báo chính Luận (trước 75) và thường viết cho nhiều tờ báo tại hải ngoại, như nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại (San Diego), Người Việt Tự Do (Nhật), nhật báo Người Việt, Việt Báo, Viễn Thông v v... và nhiều tờ báo trên nhiều quốc gia trên thế giới, nơi có người Việt tị nạn.) 

Tôi vẫn ngồi đây với biết bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu bài học đời, học Đạo, để quán chiếu, suy niệm, sửa chữa. Những bài học vui buồn, đau nhức của cuộc đời, những thăng trầm của tư tưởng chuyển biến theo nhịp độ thời gian. Có bao nhiêu lần những cơn sóng ḷng gợn dậy được xoa dịu êm xuôi, hay tung vỡ ào ạt như băo tố rồi tan ra với những ḍng nước mắt mặn nồng. 

Những cơn xúc cảm và biến động của tâm tư với biết bao uẩn khúc kết chặt vào nhau từ những ưu tư của riêng tôi, cho đến những đau khổ của người chung quanh, của đất nước dân tộc, của toàn nhân loại cùng thở cùng sống chung nhau trên một quả địa cầu. 

Tất cả đều chia sẻ cùng nhau sự sống, sự chết, nhưng mấy ai chịu nh́n thấy mối liên kết tương giao chằng chịt cùng nhau, hầu phát triển niềm yêu thương xây dựng thay v́ nỗi hận thù hủy diệt. Có bao nhiêu người chịu thức tỉnh khi nhận ra rằng mỗi dấu mốc của thời gian đă đưa ta dần vào sự chia ĺa vĩnh viễn, để rồi dẹp bỏ đi hờn oán, tỵ hiềm, tranh chấp, và biết nh́n kỹ nhau, lắng nghe nhau, và hiểu biết nhau hơn để cùng tha thứ và bắt tay xây dựng một việc ǵ đích thực cho cuộc đời c̣n lại của chính ḿnh.

Tôi không bao giờ bỏ cuộc và cũng sẽ không bao giờ chùn bước. Một ngọn lửa sáng rực đă thắp cháy trong long tôi, cho tôi thêm sức mạnh để dấn bước, tiếp tục học hỏi, tiếp tục làm việc. Phải chăng đó là t́nh yêu quê hương, là lư tưởng phục vụ cho đạo pháp dân tộc. Tôi s không bao gi gc ngă trưc những s xúc xiểm chướng ngại. Những niềm đau, những sự khó khăn càng là chiếc đ̣n bẩy đẩy bật tôi lên, giúp cho tôi cuơng quyết hơn, mạnh mẽ hơn dấn bước trên con đường đă chọn lựa. Hướng đi tôi đă được định sẵn từ lâu, không có ǵ làm thối chuyển…”.  

Thưa Quư Chị,
Qúy Bạn Khóa 16
Các Cháu “Thế hệ hai”

Trên đây là những cảm nghĩ của tôi khi được Bạn Toàn giao trách nhiệm phụ tá Ban Tổ chức Ngày Họp Khóa 26 tháng 11, 2005 sắp tới. Tôi không có tham vọng ǵ hết ngoài việc muốn thấy K16 chúng ta phải có một cái ǵ đó đặc biệt hơn các Khóa khác mỗi khi có cuộc họp khóa.

Kỳ họp này đánh dấu 46 năm chúng ta là Khóa 16.
Hẹn gặp lại qúy Chị, qúy Bạn vá các Cháu.

Vĩnh-Quốc
Houston, tháng 7/2005