Phóng sự Đại Hội Khóa
16 tại Houston
26&27/11/2005
Thật tình, tôi không đồng ý với các cụ ngày xưa, khi cho
trong “Tứ Khoái”, thì “Cửu
hạn phùng cam vũ” là đệ
nhất khoái. Còn
“Tha
hương ngộ cố tri” làm đệ nhị khoái. Hãy nhìn sự xúc động
của Châu Khmer khi gặp “cố tri”, miệng cười mà mắt đỏ hoe,
có cả lệ rơi nữa Trời ạ! Hoặc
Bá Bành Tổ, mồm há, tay chỉ, mắt trợn trừng. Mừng quá, vì khám
phá ra: Lạ quá, sao tên nầy còn … sống! Là
thấy các cụ ta ngày xưa sai bét. Hoặc giả, ý các cụ, cái đệ
nhất khoái “Cửu hạn” tức
“Nắng
lâu” đó, ám chỉ các
thầy Cai, thầy Đội nhà ta, hành quân bị cửu hạn, tức nắng
cực lâu ngày. Về tái hợp vợ hiền, phùng
cam vũ, mưa ào ạt, còn gì khoái hơn. Giải thích rứa nghe có lý.
Nhưng như vậy thì cái đệ tam khoái các cụ đề ra là “Động
phòng hoa chúc dạ” so
với “Cửu hạn phùng cam vũ”
quí vị nghĩ xem cái nào thú hơn cái nào?
Sắp đến tuổi cổ lai hi, chắc ít ai còn nhiệt huyết để thăm thú đây đó, nếu không vì chuyện cần thiết hoặc do tình sâu nghĩa nặng. Tôi cảm phục các bạn đã vì tình cũ nghĩa xưa, lặn lội tìm nhau, dù chỉ hưởng sái “Ngộ cố tri”, nhưng cái giá phải trả quá lớn, tiền bạc đành là một vấn đề, nhưng sức khỏe để chịu đựng quãng đường xa ngái nữa.
Đến
sớm nhất, có lẽ bạn Nguyễn Phú Thọ từ Canada, xứ Cà na đa mùa
nầy cũng lạnh khiếp, bạn Thọ từng một
lần bị tai biến
mạch máu não, tưởng đời tàn trên chiếc xe lăn. Nhưng với
quyết tâm của một người từng vượt thoát từ ngục tù Cọng
Sản, Thọ đã chiến thắng bệnh tật, và tiếp tục hiện diện
khắp nơi để gặp gỡ bạn bè thân hữu.
Có lẽ tôi nên kể các bạn từ xa trước, từ Pháp, có bạn Nguyễn Nhựt Châu. Cặp Nhựt Châu và Monique đúng là tình thâm nghĩa trọng. Chị Monique đã lặn lội vận động không mệt mỏi trong bao năm trời sau 75, để đưa Châu từ nhà tù ngoài Bắc vào Nam rồi đi thẳng qua Pháp. Khi nghe anh em họp Đại Hội tại Houston, cặp Châu & Monique dự tính đi, nhưng xin phép nghỉ một lượt khó quá, chị khuyên Châu nên qua một mình để thăm bạn hữu. Tuy xa nhất, nhưng Châu là người đề xuất và yểm trợ tài chánh cho anh chị Trân, kẻ mới từ Việt Nam qua Cali theo diện đoàn tụ với con được non tháng nay. Có cơ hội gặp mặt anh em quốc ngoại.
Nghe bạn Mai Trung Ngọc cũng dự tính đi, nhưng thấy bọn “Rệp” đang làm dữ, nên sợ. Bạn có biết tại sao chúng đốt hơn hai ngàn chiếc xe mà chừa xe bạn lại không. Tuy chúng không biết Mai Đức Khôi với Mai Nguyên Hưng. Nhưng dốt gì thì dốt, chúng cũng phải biết Mai Tyson, chúng nể mặt chú Út Mike Tyson, nên chừa xe bạn ra đó.
Bạn Nghĩa “Đầu đà”, bạn Tuấn “Lái đò” tuy không qua được, nhưng mấy ngày đó cũng gởi mail đến chào mừng Đại Hội, bày tỏ bao tình cảm thân thương.
Giờ đến Mỹ Quốc, vùng Đông Bắc, Massasuchetts, có Lê Vũ Thiết đến từ Boston, tuy tuổi còn non so với nhiều bạn đồng khóa, nhưng tỏ ra rất sành điệu, nên khi đến trọ nhà bạn Hậu, (bạn Hậu chuyên sưu tầm các loại loa, từ phòng ngủ ra phòng khách Hậu lắp đặt đâu đến 16 cái loa), Thiết chê âm thanh nhà Hậu còn yếu, nghe chưa đã, khuyên thay thế loại “hai phai” mà Hậu đang sử dụng, bằng loại “ba phai” nghe mới phê. Hèn gì mà bạn bè đặt cho danh hiệu là Lê vũ Điếc, tai nó chắc có vấn đề các cụ ạ.
Phía cực Bắc là cụ Bành Tổ Trần văn Bá, đến từ Minésota. Xin các bạn vào trang tiểu sử Khóa 16 để đọc cuộc đời Tiếu Ngạo Giang Hồ của Cụ. Nhắc đến Tiếu Ngạo Giang Hồ, chắc các bạn nhớ đến danh hiệu “Độc Hành Đại Đạo” mà anh em Houston gán cho bạn Lý Khâm. Một bận, Khâm di tản đến vùng Cà Mâu chúng tôi. Nhưng không một ai trong vùng biết sau đó Khâm biến đi đâu, lúc nào. Mãi cho đến khi Bành Tổ qua đến Mỹ, Lý Khâm nghe biết, rủ rê cụ Bành lên Minésota. Anh chị Hồng Khâm là người thường xuyên đóng góp cho Houston trong việc yểm trợ anh em quê nhà. Năm nay anh chị đã dự định với vợ chồng Bá về Houston, nhưng anh Khâm bận chuyện tang gia bên quê nhà, do đó chị Khâm và chị Bá rút lui ý định.
Phía
Tây Bắc có anh chị Nguyễn Ngọc Thông, đến từ Seattle. Có bạn
bảo sao lâu quá không thấy bạn Thông, lý do đơn giản : “Tao là
Thông Mù, chính tao cũng không thấy chúng mầy đâu, thì làm sao chúng
mầy thấy tao được.” Thật ra thì mỗi người một hoàn cảnh,
một cuộc sống. Tình cảm Thông với anh em vẫn thắm đượm. Cũng trong vùng giá lạnh còn có nhiều nhân vật đầy ắp tình
nồng như Trâu Già và Trâu Lăn. Tri ơi, mầy không đi được,
thằng Hậu buồn lắm đó. Riêng bạn Đễ, tôi không còn lời gì
để nói về bạn, những công việc bạn dành cho Trân, cho Khóa, đủ
nói lên tình nồng của bạn.
Xuống thấp chút là Nguyễn văn Thuận và Trần Châu Rết đến từ Maryland. Anh chị Thuận đã mang đến Đại Hội nhiều ý kiến xây dựng rất hay, nhất là chị Thuận, tiếc là buổi sáng hôm Đại Hội, tôi bận chuyện gia đình chẳng thể bỏ đi, nên đến trể, không nghe thấy đầy đủ, hỏi xin biên bản Đại Hội, thì Toàn bảo không phải giới chức cần xem. Thôi thì biết đến đâu, xin trình bày đến đó.
Viễn
Tây thì có các bạn Cao Yết, Nguyễn Anh, Nguyễn Như Phú, Nguyễn Văn
Ức, Tôn Thất Lăng. Các bạn nầy
đều danh trấn giang hồ, có lẽ quí bạn còn rõ hơn tôi, nên xin khỏi thừa lời. Có một
bạn tuy không qua được, nhưng có nhiều ý kiến xây dựng. Có ý
kiến bất đồng, chúng ta mới tìm thấy lẻ phải, dĩ nhiên bất
đồng chứ không phải bất hòa. Đó là bạn Bùi Văn Ngô. Ngô ơi,
hẹn mầy lần Đại Hội sau tại Bắc Cali, tao sẽ cố gắng qua đó
để tâm sự với mầy cho thỏa, bây giờ thằng nào cũng già
rồi, tên nào có buồn tình nghiên cứu Đạo Hồi của Đấng …
“Aladin”, cũng tốt thôi, miễn biết tôn trọng tình cảm quê hương
đất nước. Một bận Trần hữu Thọ lên Đà lạt dự đám cưới
con gái Phạm Thái, nó khuyên Diệu bỏ hút thuốc nếu muốn sống
lâu. Dĩ nhiên Thọ có lý, lời khuyên đâu sai, nhưng Thọ Trần
chẳng Thọ lại Từ Trần trước. Mầy cũng biết lúc Tổng Thống
Bush quyết định đánh Iraq, tao đã can!! Nhưng ổng đâu có nghe.
Tao bàn chuyện có vẻ ầu ơ ví dầu Ngô nhỉ, nhưng tao chỉ muốn
làm miếng đệm mềm trước cái cản xe thôi.
Trở lại bên Đông có anh chị Nguyễn Duy Long, anh chị Thái Ồi Xiếng đến từ Florida. Nghe đâu anh chị Nguyễn Duy Long có ý định dời Đô về Cà Mâu, xin “Well come” anh chị. Riêng bạn Thái Ồi Xiếng, bao năm gặp lại mầy vẫn vậy, tên mầy vẫn khó đọc như xưa. Đi qua vùng nầy, không thể không nhắc đến Thầy Cai Guru, thầy âm thầm trong bóng tối (vì mổ mắt), nhưng theo dõi anh em rất sát. Thầy đã hào phóng yểm trợ cho quyết định giúp đỡ anh em bên nhà của Đại Hội.
Các
bạn tuy ở xa, nhưng thuộc vùng Cà Mâu, như Lê Phát Lân, Nguyễn
Uyên, Đinh Văn Mễ, Bửu Ngô, Nguyễn Thanh Nguyên, được xem như
chủ nhà, khỏi nhắc.
Riêng
một bạn tôi phải nhắc, là gia đình anh chị Văn Cung. Nhắc đến
không phải chuyện gia đình nầy đã chứa chấp một số bạn như
Xiếng Thái, Mễ Đinh … trong suốt thời gian Đại Hội. -Ưa tâm
sự cho đã, thì rủ rê đến, chứ chẵng tốt lành chi-. Nhưng
chuyện cả gia đình, từ chị Cung đến cháu Văn Đạo, ngược xuôi
lo đồ ăn thức uống cho bữa họp Khóa, thật đáng tuyên dương.
Tuy
đến trễ, nhưng bước vào phòng Hội rộng lớn uy nghi, có cả
Police ngồi giữ an ninh. Tôi thấy trên bàn chủ tọa, nhiều mái đầu
“thông minh sáng láng o”, đang nghiêm túc làm việc. Từ thằng
“Chủ Tọa” đến ngài “Thư Ký”, mặt nghiêm và lạnh. Nhưng
thấy tôi bước vào, lại nháy nháy mắt như muốn đá lông nheo.
Phòng ốc sáng sủa, trang trí oai nghi, nhưng vẻ ấm cúng thân tình
vẫn lan tỏa khắp nơi, lấp lánh trong mọi ánh mắt.
Xin để vấn đề trọng đại cho các vị có trách vụ nói. Tôi chỉ kể chuyện bên lề.
Nghe
bạn Trân trình bày rất cảm động tình cảnh 3 bạn còn lây lất
bên quê nhà. Nên năm nay, Đại
Hội đã có quyết định dành tình cảm đặc biệt cho 3 bạn đó.
Đã có rất nhiều bạn, theo báo cáo từng đợt của Thủ Quỉ Hương
Lương, đang tích cực đóng góp. Có bạn nêu thêm tình cảnh các
quả phụ. Cà tôi xin các bạn
hãy mở rộng vòng tay. Lá lành đùm lá rách, lá sâu bọc lá héo
khô.
Sau
nghi thức chào Quốc Kỳ, buổi Dạ Hội được mở đầu bằng
Video “Tưởng niệm” do bạn Hiển thực hiện dành cho Khóa 16.
Một số anh chị đã vừa xem vừa lấy mouchoir ra lau mắt khi đọc
thấy tên người thân của mình hiện ra và từ từ biến mất.
Bạn hữu mà tôi mời đến, bên Đại Học Chiến Tranh Chính Trị,
đã vô cùng thán phục, và ước mong sẽ thực hiện một Video như
vậy cho bạn bè đã nằm xuống.
Nhờ
khả năng ăn nói lôi cuốn của anh chị Vĩnh Quốc, sự phụ họa
đúng lúc của bạn Hiển, thêm tài chọc cười dí dỏm của chị
Tôn Thất Lăng, các mầm già văn nghệ như Thông Mù với “Em đến
thăm anh một chiều mưa”, tân
cũng là cựu Đại diện Trần Ngọc Toàn với bài “Sài Gòn xa
lạ”, Toàn trình bày điệu nghệ, hấp dẫn, chắc thừa hưởng
giòng máu nghệ sĩ từ ái nữ của nó là nữ ca sỉ Thiên Kim. Cùng
vài thân hữu nữa lên đóng góp giúp vui, làm buổi văn nghệ cây
nhà lá vườn rất thành công. Nhưng ấn tượng
mạnh nhất đã ghi đậm trong lòng mọi người, là giọng ca đầy
truyền cảm của chị Nguyễn Thanh Nguyên. Chúng tôi thật không ngờ
chị Nguyên lại có
giọng ca nồng ấm và hay
như vậy, tất cả mọi người đã sững sờ lắng nghe. Sau
đó, bạn Phú Thọ lên phát biểu cảm tưởng của anh, những điều
anh nghe được về chị Kim Vân, về người con gái trẻ bất
khuất, đã ngạo nghễ khi nghe Chế Độ bạo tàn Hà Nội tuyên án
tử hình, sau được đổi qua chung thân. Anh chị Nguyên đã quen
nhau vì cảm phục thái độ bất khuất của nhau trong vòng lao lý.
Anh Nguyên qua Mỹ trước, ít lâu sau đó chị Kim Vân cũng qua tới,
hai người quyết tâm xây lại cuộc đời dưới vùng trời Tự Do,
cháu Nguyễn Kim Tina là thành quả tạo thành từ tình yêu và hy
vọng.
Đến
đây, lời hát Tạm Biệt trong tối Dạ Hội của Khóa, lại vang
vọng trong tôi sự tin yêu cùng niềm hi vọng: “…Cớ sao, ta không
hằng mong, rồi đây chúng ta, còn ngày gặp nhau”.
Cà
tôi cũng xin Tạm Biệt các bạn, vì bài Phóng Sự đã lòng thòng
quá rồi.
Houston,
Tếch Xịch, tháng chạp, 2005.
Lính
Cà Gật